• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.PRO SANG 88.198.7.247 TỪ NGÀY 1/6

Full Nữ Sinh (1 Viewer)

  • Nữ Sinh - Chương 10

Chương 10




Đã bốn giờ chiều nhưng trời vẫn còn nóng. Căn gác anh trọ phơi mình về hướng tây nên bức tường cũ kỹ hấp thụ toàn bộ cái nắng buổi chiều để không ngừng tỏa nhiệt từ đó đến gần nửa đêm. Trong nhiều năm nay, kể từ khi bước chân vào đại học, anh đã quen với bầu không khí oi bức này và không còn cảm thấy khó chịu nữa.

Tuy vậy, trong những lần ốm sốt như lần này, cái không khí trong phòng luôn khiến anh khổ sở. Vết thương trên trán đã bớt nhức nhưng người anh cứ nóng hầm hập. Anh lại không dám mở cửa vì sợ gió độc. Ban ngày anh ngủ mê mệt. Ban đêm sốt cao, anh nằm chập chờn và mơ những giấc mơ quái dị.

Anh thấy mình đang bơi thuyền trên một dòng sông trắng như sữa. Trong những giấc mơ của anh bao giờ cũng có một dòng sông, chúng không ngừng đổi màu, khi thì xanh thẫm, khi thì trắng ngà, lúc lại ánh lên màu hổ phách. Nhưng dù chúng màu gì, khi dong thuyền ra sông trong những giấc mơ, anh luôn cảm thấy cái nóng như đột ngột dịu đi và đầu anh tự dưng nhẹ hẫng.

Đang bơi, con thuyền thình lình khựng lại dù anh cố sức vung mạnh mái chèo. Trong lúc anh đang loay hoay tìm cách đưa con thuyền tiến lên thì ở trước mặt, từ dưới sông nhô lên ba nàng tiên cá. Ba nàng tiên cá vừa lên khỏi mặt nước đã che miệng cười khúc khích và anh lập tức nhận ra ngay đó là Xuyến, Thục và Cúc Hương.

Anh nhìn Xuyến:

- Các cô làm gì mà cản đường tôi thế này?

Xuyến không trả lời anh mà nheo mắt hỏi:

- Mấy hôm nay anh trốn đi đâu mà không đến quán?

Anh vuốt tóc:

- Tôi đâu có đi đâu. Tôi ở nhà.

- Anh ở nhà chi vậy? - Xuyến lại hỏi.

- Chẳng làm gì cả. Tôi bịnh.

Xuyến nheo mắt:

- Anh nói dối. Tướng anh mà bịnh.

Anh gật đầu:

- Tôi bịnh thật mà. Đến nay cũng chưa khỏi.

- Tự nhiên anh bịnh chơi vậy hả?

Thoạt đầu, anh định nói nguyên nhân dẫn đến cơn sốt của mình nhưng sau một thoáng đắn đo, anh quyết định giấu nhẹm. Anh mỉm cười:

- Ừ, tự nhiên bịnh. Chắc tại trúng gió.

Cúc Hương lên tiếng hỏi:

- Gió ở đâu mà trúng?

- - nhà tôi chứ đâu!

- Bộ nhà anh nhiều gió lắm hả?

- Ừ, nhiều lắm! - Đột nhiên, anh hắng giọng - Mà nè, Cúc Hương!

- Anh bảo gì? - Cúc Hương nhìn anh dò hỏi.

Anh khịt mũi:

- Tôi muốn hỏi Cúc Hương là chẳng lẽ Cúc Hương không nghĩ ra được một lý do nào hay hơn đã viết trong thư để từ chối tình cảm của Hùng quăn hay sao.

Cúc Hương tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Tại sao anh hỏi như vậy? Anh chẳng đã khuyên tôi đưa ra một lý do gián tiếp để từ chối khéo léo Hùng quăn đó sao?

Anh nuốt nước bọt:

- Nhưng có thiếu gì loại lý do?

Cúc Hương nhún vai:

- Tất nhiên! Nhưng lý do tôi đưa ra là lý do xác đáng và có hiệu quả nhất. Bằng chứng là từ đó đến nay, Hùng quăn đã thôi quấy rầy tụi này. Mà anh hỏi những điều đó để làm gì vậy?

Anh thở dài:

- Hỏi chơi vậy thôi!

Vừa đáp anh vừa ngán ngẩm cúi xuống cầm lấy mái chèo. Khi anh ngẩn lên thì ba nàng tiên cá đã bơi tuốt ra xa, mỗi lúc một khuất dần sau làn khói sóng, chỉ còn vọng lại những tiếng cười lanh lảnh không dứt, mỗi lúc một lan rộng lên khắp mặt sông.

Nhưng anh chưa kịp bơi thuyền đi thì trên bờ sông xuất hiện một gã khổng lồ. Gã cao lớn, sừng sững, tóc xoăn tít. Gã nói với anh bằng giọng của Hùng quăn:

- Tao bảo mày không được đến quán này nữa sao mày vẫn đến?

Anh nhìn lên bờ:

- Đây đâu phải là quán cây Sứ! Đây là dòng sông!

Gã rít lên:

- Mày đừng có xạo! Đây là quán chè trước cổng trường. Khi nãy, tao thấy mày nói chuyện với Cúc Hương rõ ràng.

Anh lắc đầu:

- Anh nhầm rồi. Bọn họ không còn như cũ. Họ thành tiên cả rồi. Họ bơi trong nước.

Gã khổng lồ không thèm nghe lời giải thích của anh. Gã cúi xuống nhặt một nắm đá, hòn nào hòn nấy to bằng bánh xe ô tô. Rồi gã ném tới tấp vào mặt anh, vừa ném vừa rống lên:

- Nếu Cúc Hương thành tiên thì tao cho mày thành quỉ luôn!

Những hòn đá to cứ nhằm mặt anh mà lao tới. Chúng kêu vù vù như một bầy ong. Anh nhảy nhót tránh né khiến chiếc thuyền chòng chành, nghiêng ngửa trên mặt nước. Và bỗng nhiên nó nghiêng hẳn về một phía, hất nhào anh xuống sông.

Anh thét lên một tiếng và mở mắt ra. Những lúc như vậy, anh cảm thấy cổ khô đắng và đầu nóng hừng hực. Anh nhỏm người dậy, với lấy ly nước để trên bàn nhỏ kế đầu giường, uống vài ngụm. Vừa uống anh vừa nhớ lại những chi tiết kỳ quặc trong giấc mơ và bất giác bật cười thành tiếng.

Những giấc mơ lạ lùng như vậy không phải chỉ xuất hiện một lần. Chúng cứ trở đi trở lại trong giấc ngủ của anh như một cuốn phim cũ kỹ, mỗi lần thay đổi một chi tiết, biến đổi một vài gam màu nhưng nhân vật thì vẫn thế, thoạt đầu là Xuyến, Thục, Cúc Hương và sau đó là Hùng quăn. Và cũng không thay đổi dòng sông quen thuộc của anh. Nó chảy xuyên suốt qua những cơn ác mộng.







- o O o -

Chiều ngày thứ ba, cơn sốt dường như đã lùi xa được một chút. Anh đang nằm trên giường chờ giấc ngủ thì có tiếng gõ cửa:

- Vào đi! - Anh mệt mỏi nói, không nhỏm người dậy.

Cánh cửa từ từ hé ra và Cúc Hương nhẹ nhàng bước vào, tiếp theo là Xuyến và Thục. Lần này không cô nào có đuôi cá hay mang đôi cánh trên vai.

Anh nhăn mặt hỏi, giọng uể oải và mơ màng:

- Các cô làm gì mà cản đường tôi thế này?

Nghe anh hỏi, nụ cười trên môi Cúc Hương vụt tắt. Mặt nó lộ vẻ ngạc nhiên pha lẫn bối rối:

- Anh nói gì lạ vậy? Tụi này cản đường anh hồi nào? Tụi này tới thăm anh đây mà.

Tiếng guốc dép di động lịch kịch trên sàn nhà khiến anh sực tỉnh. Anh ngẩn người và vội vã ngồi dậy:

- Ủa, các cô đến thăm tôi đó hả?

Rồi anh chỉ vào những chiếc ghế kê cạnh bàn:

- Các cô ngồi chơi đi!

Nhưng phòng anh chỉ có hai chiếc ghế, anh đành phải ngồi nhích qua một bên, ngượng ngùng nói:

- Xuyến và Thục ngồi ghế đi. Còn Cúc Hương thì ngồi tạm trên giường vậy.

Vừa ngồi xuống, Cúc Hương vừa hỏi:

- Anh bịnh hả?

- Ừ, bịnh qua loa thôi! Ủa, mà sao các cô biết tôi ở đây?

Xuyến cười bí mật:

- Tụi này có tình báo riêng mà!

Biết không thể "khai thác" được gì ở Xuyến và Cúc Hương, anh quay sang Thục:

- Làm sao tìm được tới đây vậy Thục?

- Tụi này hỏi thăm.

Anh nhíu mày:

- Hỏi thăm ai?

- Hỏi thăm bạn anh.

Anh sốt ruột:

- Nhưng bạn tôi là ai?

- Tụi này đâu có biết tên.

Anh nhăn mặt:

- Thục cứ nói giỡn hoài!

- Thật mà, tụi này quên hỏi tên anh ta. Anh ta làm ở Công ty Tổ chức biểu diễn.

- Ồ, thế thì tôi hiểu rồi! - Anh mỉm cười - Té ra các cô tài thật! Ngay từ bây giờ các cô có thể mở văn phòng thám tử tư được đấy!

Không để ý đến lời nói đùa của anh, Thục nhìn vào vết thương trên trán anh, hỏi bằng một giọng cố làm ra vẻ thản nhiên:

- Trán anh bị sao vậy?

Câu hỏi đột ngột kiến anh giật mình, bởi từ nãy đến giờ anh đã quên bẵng mất tình trạng của mình. Anh đưa tay xoa nhẹ vết thương, mỉm cười đáp:

- Ồ, cái vết thương xoàng này đấy mà!

Xuyến khịt mũi:

- Nhưng tại sao anh lại bị thương chỗ đó?

Anh chép miệng:

- Ồ, tôi bị té.

- Té ở đâu mà ghê vậy?

- Thì... té ở ngoài đường. Đầu đập phải cục đá nhọn.

Anh không biết các cô đã biết chuyện. Vì vậy anh vô cùng sửng sốt khi nghe Cúc Hương tặc lưỡi hỏi:

- Chứ không phải anh bị ai chọi đá trúng à?

Sau một thoáng bàng hoàng, anh ấp úng nói:

- Đâu có! Ai bảo Cúc Hương vậy?

- Thôi, anh đừng giấu nữa! Bạn anh nói chứ ai!

Nghe vậy, ngay lập tức anh ngồi nín lặng.

Một hồi lâu, Cúc Hương lại hỏi:

- Ai chọi đá anh vậy?

Anh cười khổ sở:

- Làm sao tôi biết được! Tụi trẻ con chơi chọi đá ngoài đường, tôi chạy ngang qua vô tình trúng phải thế thôi!

Cúc Hương khịt mũi:

- Anh lại nói dối rồi. Hùng quăn chọi đá anh phải không?

Anh giật thót:

- Ai bảo cô vậy?

- Cần gì ai bảo! Tôi chỉ đoán thế thôi!

Anh ngó lơ chỗ khác:

- Cúc Hương chỉ đoán mò.

Cúc Hương vẫn thản nhiên:

- Đoán mò nhưng mà đúng thì sao?

Anh một mực lắc đầu:

- Cúc Hương đoán sai rồi. Không phải Hùng quăn đâu!

- Sao anh biết không phải?

- Chẳng có lý do gì để anh ta làm chuyện đó cả.

Cúc Hương mỉm cười:

- Hóa ra trình độ suy xét của anh thật là dở! Hùng quăn gây sự với anh đơn giản vì nó tưởng giữa tôi và anh "có chuyện" với nhau.

Xuyến chen vào, giọng ngây thơ:

- "Có chuyện" là có chuyện gì?

Cúc Hương lườm Xuyến:

- Dẹp mày đi!

Anh thở dài nói:

- Thôi, đừng nói chuyện đó nữa! Cũng không có gì chính xác đâu! Ta nói qua chuyện khác đi!

Thấy anh muốn lờ đề tài "Hùng quăn", ba cô gái cũng không nhắc tới nữa. Thục dịu dàng hỏi:

- Anh bịnh nay đỡ chưa?

- Đỡ nhiều rồi.

Xuyến chép miệng:

- Cuối năm mà bệnh hoạn xui quá.

Anh cười:

- Ăn nhằm gì! Chỉ ít bữa nữa là tôi dậy được rồi!

Xuyến nheo mắt:

- Giờ này còn chưa khỏi bệnh, làm sao anh đi chơi tết được?

Anh nhún vai:

- Thì tôi ở nhà. Tết dương lịch mà nhằm nhò gì!

Cúc Hương đề nghị:

- Vậy ít bữa nữa nghỉ học, tụi này đến chơi với anh nghen? Tụi này sẽ mang quà tất niên đến cho anh!

Anh vội xua tay:

- Đừng, đừng.

- Sao vậy?

- Làm vậy kỳ lắm! Với lại hôm đó tôi không có ở đây đâu!

Thục ngạc nhiên:

- Không ở đây thì anh ở đâu?

- Tôi về quê ăn giỗ. Quê tôi ở dưới miền Tây.

Xuyến bộp chộp:

- Vậy khi nào ở dưới quê lên, anh nhớ mang quà cho tụi này hén!

- Ừ.

- Nhiều nhiều nghen!

- Ừ. Tôi sẽ đem lên cho mấy cô chục đòn bánh.

- Trái cây nữa!

- Ừ, trái cây.

Thục cười:

- Tụi mày đừng có mà đòi hỏi nhiều quá vậy! Làm sao anh Gia mang đi nổi.

- Sao lại không nổi! - Xuyến nguýt Thục, rồi nó quay sang anh "dụ khị" - Có bao nhiêu bánh trái, anh cứ mang hết lên đi. Tụi này trả tiền chuyên chở cho.

Anh cười, không đáp. Thục lại hỏi:

- Vậy là về quê lên, anh đi làm rồi hén?

- Ừ.

- Anh làm ở đâu?

Anh nháy mắt:

- Rồi Thục sẽ biết!

Cúc Hương bĩu môi:

- Có cái chuyện cỏn con vậy mà anh cứ bày đặt bí mật hoài!

Anh không trả lời Cúc Hương mà hỏi lại:

- Tết dương lịch các cô nghỉ có một ngày phải không?

- Ừ, nghỉ một ngày rồi đi học lại liền!

Anh gật gù:

- Vậy tới ngày các cô đi học lại, tôi sẽ báo cho các cô biết chỗ làm của tôi.

Xuyến "hừ" một tiếng:

- Anh cứ làm như xổ số kiến thiết, phải đợi đúng ngày mới công bố kết quả được.

Anh giả lả:

- Thì tôi cũng tới ngày đó mới biết đích xác được chuyện này.

Ngồi trò chuyện một lát, ba cô cáo từ ra về.

Anh tiễn khách ra tận cửa, vẫy tay:

- Sang năm mới gặp lại nhé!

Cúc Hương chun mũi:

- Không có năm mới gì hết! Hai ngày nữa tụi này sẽ ghé thăm anh.

Nhưng hai ngày sau, ba cô ghé lại thì cửa phòng anh đã khóa kín, bên ngoài lủng lẳng một ổ khóa bằng đồng to tướng.

Xuyến hắng giọng:

- Thế là anh chàng đã lại chuồn mất!

Thục lẩm bẩm như tự nói với mình:

- Không biết anh ta đã khỏi hẳn bịnh chưa mà đi sớm thế!

Ba cô lẽo đẽo đạp xe về, buồn thiu.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom